Lần đầu tiên đi chơi đĩ mà không xài bao

Ánh nắng nhạt nhòa xuyên qua tán cây ven đường, chiếu lên bức tường gạch cũ kỹ loang lổ rêu xanh, vẽ nên một khung cảnh yên bình nhưng thoáng chút uể oải của mùa thu. Không, mình phải mạnh mẽ, vì Hoàng và con,” mầm mống lén lút đã gieo, như hạt giống nhỏ trong đất, chờ ngày nảy nở giữa cơn gió thu lạnh lẽo. Aaa. Gặp anh chút được không?” Lời nhắn như mũi dao đâm vào lòng, Thư giật mình, tay run run cầm điện thoại, ngón cái lướt qua màn hình, lòng rối như tơ vò. Cô yêu Hoàng, nhớ đến những đêm anh ôm cô, môi anh hôn từ cổ xuống bụng, lưỡi liếm quanh rốn, “Chụt… chụt,” giọng anh thì thầm…
“Vợ yêu, anh nứng vì vợ nè,”
Rồi cặc anh đâm mạnh vào, “Phạch phạch,” pạch pạch… Thư rên…
“Ư… anh… đụ em đi… sướng quá… anh làm em sướng chết mất, bắn tinh ngập lồn em đi”
“Anh… ra… đây vợ ơi, anh yêu em,”
Sau đó cả hai ôm nhau ngủ ngon, mồ hôi anh thấm lên ngực cô, mùi đàn ông của anh làm cô yên lòng. Trong căn nhà nhỏ, rèm cửa sổ vải cotton trắng phất phơ mỗi khi gió lùa qua, để lộ phòng khách đơn sơ với chiếc sofa xanh sờn vải, bàn gỗ thấp đặt vài cuốn sách trẻ con nhàu nhĩ, và chiếc nôi gỗ cũ kê sát tường – nơi bé Ngọc, cô con gái 2 tháng tuổi của Thư và Hoàng, đang say ngủ. Ưm. Thư ở nhà chăm bé Ngọc, cho con bú, giặt đồ, nấu cơm, tiếng nước chảy róc rách từ vòi khi cô rửa bát hòa cùng mùi sữa thoảng